November 15, 2017

GS Lê Đình Thông – Khai Bút Thính Nhạc

Nhớ lại năm xưa, nhà thơ Đông Hồ khai bút qua bài Xuân bất tận : Không quá khứ, không vị lai, Thời gian xuân giữ thắm tươi hoài. Từ lâu xanh vẫn mơn cành liễu, Và mãi vàng luôn đượm cánh mai. Cuộc thế mị thường cơn mộng lớn, Nguồn xuân bất tận suối thơ dài. Làm chi năm một lần khai bút, Bút đã khai từ thiên địa khai. Nửa đêm ngày 27/01 là tính theo giờ giấc bên nhà, bên Pháp mới 18 giờ, tôi và Thiên Ân là con trai út cùng đi hái những nốt nhạc…

Read More

TS. Bùi Hồng Lĩnh – Em Hãy Thở Đi    

(Viết cho những trẻ em phải kiếm sống cả ngày từ những bãi rác hôi thối) Thở đi em Hít đầy buồng phổi nhỏ Từ xa xôi hương lúa đưa về Những ngọt ngào của mùa gặt mới Những đóa sen trong hồ Tỏa hương tinh khiết Đến từ cuối con đường Thở đi em Hít đầy buồng phổi nhỏ Không khí thơm tho của tà áo mới Mẹ mặc cho trong những giấc mơ Mùi thơm của đói khát Trong những lúc tình cờ Em ngửi được từ bữa ăn chòm xóm Những bát canh đầy ắp những thòm…

Read More

Tin Xuân

con bướm nhỏ qua vườn mang tin sớm nắng chợt hồng trên cánh lá rung rinh cây tịch lặng, đọng đầu sương lấm tấm ta và người, cùng thở giữa mông mênh hoa rất nhỏ, nhụy vừa tung phấn trắng gió bên trời, nghiêng cánh chở tình đi một chút lòng, mai sau là phấn trắng điểm tô đời, ai biết, những màu thi! cọng cỏ lao xao, xanh, cười như nước biếc ợn bên hồ, con cá đớp lăn tăn mắt ai động, ngắm bóng mình tưởng thật đá và người, nhân ái quyện thành văn Con bướm nhỏ…

Read More

Bùi Hồng Lĩnh – Xa Vắng

Em dẫn tôi về đâu chiều nay Trên chuyến xe có con ngựa gầy Kéo theo đôi bánh đời xiêu vẹo Lòng nhớ hoài ngày em thơ ngây Em dẫn tôi về nơi chưa quên Bên gian nhà cũ sống êm đềm Gác thưa một bóng trong đêm thẳm Chưa đến sao mà đã nhớ thêm Em dắt tôi về ngôi trường xưa Nhớ thương biết mấy đến cho vừa Em bâng khuâng ngó ngoài xa vắng Không biết đời tròn giấc mơ chưa Bánh xe ngựa cũ không còn nữa Gác lửng đêm khuya cũng mất rồi Trường nay…

Read More

TS Bùi Hồng Lĩnh – Ngửa Mặt Nhìn Trăng Sáng

*************************** Người ta cho tôi Ba phần tư quyền Dân Chủ Tôi không nhận Người lại cho tôi gần hết Chỉ giữ lại một phần Tôi cũng không nhận Vì dù có 99 phần trăm Tôi vẫn chưa có được quyền này Người ta cho tôi 100 phần trăm quyền Dân Chủ Tôi cũng đành không nhận Vì không muốn nợ ơn ai Nhưng nhân danh ai Mà người ta cho tôi quyền đó Dân Chủ không thể xin Dân Chủ không thể cho Người ta cho tôi 99 phần trăm sự Tự Do Tôi cười từ chối Người ta…

Read More

Hoàng Long Hải -Tân Cương trong văn chương Việt-Nam (Tiếp theo)

Câu chuyện cảm động: Ban đầu, tôi không có ý định đăng bài nầy vô cuốn sách sắp xuất bản, nhưng tôi thay đổi ý định vì hôm “Đại Nhạc Hội Kỷ Niệm 7 Năm Hoạt Động” của đài SBTN/Boston, có một bức thư của một cô gái gởi tới, yêu cầu ca sĩ Nguyên Khang hát bài “Thu Hát cho Người” của Vũ Đức Sao Biển. Cô ấy sắp thành hôn thì được bác sĩ báo cho biết cô bị bệnh nan y, chỉ còn được sống chỉ có ba tháng nữa mà thôi. Hôm đó cô ta không…

Read More

Nguyễn Trung Dũng – Tù Oán

————— trời mù sương mốc thếch ngọn cây cao một tiếng quạ gào mùa thu rừng đã nhuộm màu lá đỏ thân sồi già trước gió lao đao rừng việt bắc núi trùng trùng xếp lớp chốn thiên san mờ mịt khói và mây chim kêu trong vực buồn heo hút nỗi sầu này bốc nhẹ heo may người bỏ xứ ngồi ôm vầng trán rộng nhớ nhà trong điếu thuốc lào say con chuồn chuồn ngô lặc lờ lướt cánh bay qua. bay trên những bãi sạy gày ta vỗ bàn tay trên trang sách mở chữ và hồn…

Read More

TS. Bùi Hồng Lĩnh – Khai Bút Đầu Xuân

—————————   Tặng một quê nhà đã xa Giao thừa đón mảnh trăng không Đón giòng sông vắng đón đồng ruộng hoang Đón em, nợ ánh trăng vàng Giòng sông lấp loáng với ngàn sao đêm   Đón em, nợ tiếng êm đềm Hoa còn đâu, tặng bên thềm nhà xưa Nợ em chút ít nắng mưa Bên nhau chia sẻ lối xưa cùng đường   Lúa bên đồng đã thoảng hương Nợ em một chút yêu thương lỡ làng Nợ em tỉnh giấc hoang mang Chốn ngày xưa đã nhuộm ngàn rêu phong   Nợ em, biết em chẳng…

Read More

Hoàng Long Hải – Ve Sầu

Những người xa quê thường mang theo trong hành trang tâm tưởng của mình những hình ảnh đậm màu sắc và âm thanh của quê hương. Tôi cũng vậy. Bất chợt mùa xuân qua đi, nắng hè đang tới, len lỏi đâu đó trong cây cỏ, trong không khí nồng ấm buổi sáng mai, trong hơi gió thoảng ban chiều. Nó làm tôi bỗng nhớ Việt Nam, nhớ quê hương thời thơ ấu, nhớ Huế là nơi tôi học hành và dạy học, trước khi nhập ngũ rồi đi xa.             Dĩ nhiên, Huế có nhiều cảnh sắc để nhớ…

Read More

Mặc Khổng Tử – Gõ Cửa Dưới Trăng

“Ngô đồng nhất diệp lạc Thiên hạ cộng tri thu” (Một chiếc lá ngô đồng rụng xuống Cả thiên hạ biết mùa thu trở về Thế đấy! Chính cái đẹp mang tính ước lệ của thi ca xưa: Lá ngô đồng, trăng, cánh buồm khơi… kết hợp với nghệ thuật “vẽ mây nẩy trăng” nên cái độc đáo của thơ Đường là sức hút thu vào bên trong mà người đọc phải tự mình khám phá thế giới ấy, thế giới của huyền thoại, của mộng và thực, của lãng đãng khói sương trên đỉnh núi đá cô liêu ngàn…

Read More

Ngâm thơ – [Thiền sư Mãn Giác] Cáo Tật Thị Chúng

Xuân đi trăm hoa rụng Xuân đến trăm hoa nở Trước mắt việc đi mãi Trên đầu, già đến rồi Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết Đêm qua – sân trước – một cành mai. Thiền sư Mãn Giác Xuân khứ bách hoa lạc Xuân đáo bách hoa khai Sự trục nhãn tiền quá Lão tòng đầu thượng lai Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận Đình tiền tạc dạ nhất chi mai. Đại sư Mãn Giác tên tục là Nguyễn Trường (theo là Lý Trường 李長), cha là Hoài Tố làm chức Trung thơ Viên ngoại lang. Thiếu…

Read More

Hoàng Long Hải – Tân Cương trong văn chương Việt Nam

Hẹn nơi nao, Hán Dương cầu nọ,   Hẹn nơi nao, Hán Dương cầu nọ.Chiều lại tìm nào có tiêu hao.Ngập ngừng gió thổi chéo bàoBãi hôm tuôn dẫy nước trào mênh mông. (Chinh Phụ ngâm)   (Thân tặng Kiều Diệm, “cô” bạn học cũ lớp Đệ Nhất A-2, NK 1957-58)      Bài thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu nói tới ba địa danh: Lầu Hoàng Hạc, Hán Dương và Bãi Anh Vũ.   Hoàng Hạc Lâu   Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ, Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu. Hoàng hạc nhất khứ bất phục…

Read More

Hoàng Long Hải – Hàn Mặc Tử, những nỗi uất hận!

Trong số các thi sĩ tiền chiến, có quan hệ với Huế nhiều nhất là Hàn Mạc Tử, mặc dù, trong “Bàn Thành Tứ Hữu”, (bốn thi hữu ở thành Đồ Bàn – tên cũ của Bình Định), gồm Quách Tấn, Chế Lan Viên, Yến Lan (tác giả bài thơ nổi tiếng “Bến Mi-Lăng”) thì không người nào sinh sống ở Huế lâu dài. Xuân Diệu, người mà nhiều người lầm tưởng có sinh hoạt ở Huế lâu dài nhất thì lại không phải. Ông quê ở Hà Tĩnh lớn lên ở Qui Nhơn. Người học hành ở Huế lâu…

Read More

TS Bùi Hồng Lĩnh – Về Xây Mộ Xưa

Mộ chí  sang thu buồn ảm đạm Gió về hiu hắt giải khăn tang Quạnh hiu trăng sáng miền quê ngọai Đêm trường mây trắng bay lang thang Thương sao kỷ niệm ngày ấu thơ Chợ xa theo mẹ ngóng trông chờ Vui chân níu áo chân không lạc Hoa bướm bên đường thương vẩn vơ Áo cũ sờn vai tóc đổi mầu Thương con vẫn thức may đêm thâu Nhớ con thấp thỏm buồn xa vắng Đèn khuya thầm hỏi bóng con đâu Xuồng ngang ghé bến mẹ sang hàng Sông buồn xuôi ngược mẹ cưu mang Con yêu…

Read More

Mặc Không Tử – Soi Bóng

Vần thơ cũ đã úa màu Vẫn còn đâu đó nhịp cầu thênh thang Chiều buông rải ánh nắng vàng Hồ trong soi bóng ngỡ ngàng trăng xưa Người về, người đã về chưa? Đời cô lữ mãi nắng mưa tự tình Xoè tay đếm mộng phù sinh Tạ từ dâu bể riêng mình viễn du.

Read More