October 20, 2017

Nguyễn Trung Dũng – Tù Oán

—————

trời mù sương mốc thếch
ngọn cây cao một tiếng quạ gào
mùa thu rừng đã nhuộm màu lá đỏ
thân sồi già trước gió lao đao
rừng việt bắc núi trùng trùng xếp lớp
chốn thiên san mờ mịt khói và mây
chim kêu trong vực buồn heo hút
nỗi sầu này bốc nhẹ heo may
người bỏ xứ ngồi ôm vầng trán rộng
nhớ nhà trong điếu thuốc lào say
con chuồn chuồn ngô lặc lờ lướt cánh
bay qua. bay trên những bãi sạy gày
ta vỗ bàn tay trên trang sách mở
chữ và hồn nháo nhác chim bay
ngọn gió lùa vào khe vách tối
xào xạc nghe như lá đổ rừng cây
điếu thuốc rít dài chiều lên mắt cửa
tay run run khép những ngón gày
lửa cháy phập phèo, đóm tre ngầy khói
bóng tối về trên những bước chân mưa
lạnh lẽo mảnh trăng tìm về cuối lộ
nhớ ơi sài gòn đêm những năm xưa
núi sông ngăn trở đường về phố
nhìn xa. nhìn xa. đồi núi mọc lô nhô
ngàn năm kẻ xa rời phố chợ
bỗng thấy cô đơn. lòng đầy ước mơ
trong đêm nghe khỉ gào thắt họng
cú rúc trăng khuya vọng đến bụi bờ
ôi con chim rừng cô đơn không ngủ
cất tiếng kêu thảm thiết trên cành khô
mười năm tuổi đời đổi màu tóc bạc
sự nghiệp chưa tròn. tay níu vu vơ
đêm thượng du trăng chưa muốn tỏ
mình ta ngồi đọc mấy vần thơ
người ở phương trời xa có nhớ
nhớ hay không ta vẫn đợi chờ
đêm đen những vệt mờ đốm lửa
đóm bay lên từ những bụi bờ
thân ta ôi một đời dang dở
mùa thu ta mải quét sương mù

Comments are closed.