October 20, 2017

Các nhà báo Mỹ gốc Việt viết về chuyện bầu cử TT Hoa Kỳ

Ký Thiệt– Thế là cuối cùng ông Donald Trump cũng đã “chính thức” là thổng thống đắc cử Hoa Kỳ (thứ 45) khi ngày 19.12 vừa qua các cử tri đoàn trên 50 tiểu bang Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ

đã họp để hợp thức hóa kết quả bầu cử ngày 8.11.2016, theo đó ông Trump đã đắc cử với 306 phiếu cử tri đoàn (khi chỉ cần 270 phiếu).Nhưng cũng từ ngày đó, mặc dù ứng cử viên Hillary Clinton đã công khai nhìn nhận thất cử (được 232 phiếu) và chúc mừng đối thủ, cuộc tranh cử có vẻ như… chưa chấm dứt. Truyền thông dòng chính, hay truyền thông phe tả, tiếp tục tấn công Trump, rồi đến những cuộc biểu tình tại vài thành phố chống Trump, rồi đòi đếm phiếu lại, rồi tố giác Putin giúp Trump đắc cử, và cuối cùng là sách động các cử tri đoàn làm “cách mạng” đừng bỏ phiếu xác nhận Trump đắc cử. Kết quả: Trump vẫn thắng, chỉ mất 2 phiếu (còn 304), còn Clinton vẫn thua và đã mất gấp đôi, 4 phiếu (còn 228)!

Tất cả những cố gắng tuyệt vọng trên đây chỉ làm cho sự thất cử của bà Hillary Clinton càng thêm đau và cho thấy truyền thông dòng chính thiên tả tại Mỹ đã hết thời. Có người đã cho rằng truyền thông dòng chính đã tự đóng chiếc đinh cuối cùng vào cỗ quan tài của chính mình.

http://media.washtimes.com.s3.amazonaws.com/media/image/2016/12/21/12212016_b1-hans-news-coffin8201.jpg

Thế còn “truyền thông dòng phụ”, người Mỹ gốc Việt viết gì cho đồng hương đọc?

Nhà báo Vũ Linh ở nơi tự nhận là “thủ đô của người Việt tị nạn”, niềm Nam Cali, đã viết khá nhiều bài về chuyện bầu cử, ngày 18.12.2016 đã nhận định như sau trong bài “Trump, Xịa, và Putin”:

Dù thích hay ghét TT tân cử Trump, thì cũng phải nhìn nhận ông này đúng là… ông Thần, chuyên gây sóng gió, từ ngày ra tranh cử đến ngày được bầu. Chưa ai biết sau khi tuyên thệ sẽ như thấy nào. Đối với khối cử tri không bầu cho ông, họ đang run lẩy bẩy. Run sợ vì đủ chuyện. Và tìm mọi cách để cản không cho ông làm tổng thống.

Chính trị ăn tiền nhất ngày nay là chính trị hù doạ, làm cho thiên hạ sợ. Bà Hillary khi ra tranh cử, tố ông Trump chỉ giỏi hù dọa, hết hù dọa nạn cướp bóc, hãm hiếp từ khối di dân lậu Nam Mỹ đến hù dọa khủng bố Hồi giáo, rồi hù dọa Trung Cộng đô hộ kinh tế Mỹ. Bà cho rằng đây là xuyên tạc, phản dân chủ, có tính ngu dân. Thế nhưng sau khi bà thua cuộc, thì đám đệ tử của bà lại mang sách lược hù dọa ra áp dụng.

Họ dọa di dân, bất kể Nam Mỹ hay Hồi giáo hay Ba Tàu, bất hợp pháp hay hợp pháp cũng vậy, sẽ bị TT Trump đuổi ra khỏi xứ hết. Không chừng mấy anh đen sống ở đây từ đời ông Washington cũng bị đuổi về Phi Châu hết luôn để nước Mỹ trở thành trắng tinh như bột gạo. Ngay cả vài anh đệ tử cấp tiến An-Nam-Mít cũng ké vào, hù dọa TT Trump sẽ đuổi dân tỵ nạn Việt về nước hết. Làm như thể TT Trump là Pol Pot xua hết dân Pnom Penh ra khỏi thành phố thời năm 75 vậy. Chưa hết, tay Trump này còn là phe đảng với tay ma đầu Putin nữa, ai biết được hai tay này sẽ làm chuyện hắc ám gì.

Chuyện tào lao vậy mà không thiếu người tin. Ngay sau khi tin ông Trump đắc cử, cả ngàn người ào ạt xuống đường biểu tình chống, đại đa số thấy có vẻ như di dân Nam Mỹ, còn lại là đám bạn bè trẻ cùng trường, cùng sở. Nhiều người khóc lóc ầm ĩ, nhiều người mặt đỏ gay không biết vì giận hay say rượu hay say ma túy, “nhất trí” không công nhận tân tổng thống, đòi đàn hạch dù ông này chưa nhậm chức. TV phe ta phỏng vấn vài anh chị hoảng hốt “bà mẹ già của tôi đang bị đau nặng nằm nhà thương chờ mổ, đang lo sợ không biết có bị trục xuất hay không”, hay một bà mẹ mếu máo “con gái nhỏ của tôi khóc lóc hỏi tôi mình có bị đuổi ra khỏi nhà không mẹ”,… Toàn là những tuồng cải lương rẻ tiền nhất, đạo diễn bởi những loại phóng viên TV tập sự.”(ngưng trích)

Trước ngày bầu cử, ông Lữ Giang, một nhà báo kỳ cựu cũng ở “thủ đô tị nạn”, không cùng lập trường với ông Vũ Linh, nhưng tỏ ra “am tường” và “biết hết” những chuyện cao siêu, đã viết như sau trong bài “Siêu quyền lực và bầu cử Tổng thống Mỹ (Bilderberg Group) – Khi siêu quyền lực ra tay” ngày 25.8.2016:

“….Chuyện không ngờ là có rất nhiều “người Việt đấu tranh” rất thích ông Donald Trump do “bắt đúng tần số”. Có người đã nói với chúng tôi rằng phải có một người như Donald Trump mới “trị” được Cộng Sản và Trung Quốc. Obama hay Haillary Clinton quá yếu! Họ vẫn tin tưởng “chống cộng” là mục tiêu hàng đầu của thế giới ngày nay, nằm trên cả kinh tế, an ninh, quốc phòng, khủng bố, môi trường…! Họ cũng như ông Donald Trump đã lầm tưởng rằng Tổng Thống Mỹ là “đấng toàn năng”, muốn làm gì trên đất nước này thì làm!

Website chính thức của nhóm Siêu Quyền Lực Bilderberg Group tiết lộ rằng từ 11 đến 14.6.2015, 140 đại diện cao cấp của nhóm thuộc 22 quốc gia đã họp tại khách sạn Interalpen-Hotel Tyrol ở Telfs-Buchen, Áo quốc, để bàn về những vấn đề của thế giới trong năm 2016, trong đó có những vấn đề chính sau đây: Các vấn đề kinh tế hiện tại, chiến lược Châu Âu, toàn cầu hóa, Hy lạp, Iran, Trung Đông, NATO, Nga, khủng bố, Anh quốc, Hoa Kỳ, bầu cử Hoa Kỳ. Trong bản tin ngày 8.6.2015 của InfoWars có đầu đề “Bilderberg Backs Hillary For 2016 Presidency” (Bilderberg ủng hộ Hillary ứng cử Tổng Thống năm 2016), ký giả Steve Watson cho biết tại cuộc họp nói trên, có bà Jim Messina thuộc nhóm Messina Group, cố vấn của bà Hillary Clinton tham dự. Bà cũng là người đã đứng đầu trong cuộc vận động tranh cử cho Tổng Thống Obama 2012. Vào năm 2008, Bilderberg Group cũng đã từng bí mật gặp ông Obama và bà Hillary Clinton tại Bắc Virginia và đã chọn ông Obama làm tổng thống Hoa Kỳ…

http://9502-presscdn-0-95.pagely.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2015/10/soros-migrants.jpeg

Bản tin nói rằng bà Hillary Clinton phát xuất từ giới ưu tú của Bilderberg, còn ông Clinton đã từng tham dự hội nghị Bilderberg tại Đức năm 1991 trước khi làm Tổng Thống Mỹ, và ông ta đã trở lại tham gia hội nghị này năm 1999 tại Sintra, Bồ Đào Nha. Còn bà Clinton được nói đã tham dự hội nghị Bilderberg vào năm 2006 tại Ottawa, Canada. Như vậy cả ông lẫn bà Clinton đều là thành viên ưu tú của tổ chức Siêu Quyền Lực Bilderberg Group……

Hội nghi Bilderberg năm 2008 tại Westfields Marriott hotel ở Chantilly, Virginia, từ ngày 05 đến 08.6.2008, đã cử ông Obama làm Tổng Thống Mỹ và giao cho tiếp tục thi hành kế hoạch “Một Trung Đông Mới” (New Middle East) được Tổng Thống Bush cho công bố ngày 17.8.2006, và chuyển từ “chiến lược can thiệp bằng quân sự” (military intervention strategy) qua “chiến lược chiến tranh ủy nhiệm” (proxy war strategy) để có thể bán được nhiều vũ khí hơn. Tài liệu cho biết cả ông Obama lẫn bà Hillary có đến gặp một số nhân vật trong hội nghị nói trên, nhưng không phải gặp tại hội nghị mà gặp sau đó ở Northern Virginia. Bà Hillary trong nhiệm kỳ tới cũng chỉ là người nối tiếp công tác của ông Obama.

Nước Mỹ đã có 44 đời Tổng Tống, nhưng chỉ có hai Tổng Thống không do Siêu Quyền Lực chỉ định, đó là Tổng Thống Abraham Lincoln (1861-1865) và Tổng Thống Kennedy (1961- 1963). Cả hai đều đã bị ám sát chết. Chỗ nào dành cho Donald Trump “chống cộng”?

Mạnh Tử bảo: “Nhất ẩm nhất trác giai do tiền định, vạn sự phận dĩ định”, có nghĩa là từ cái ăn cái uống đều do Trời định trước, mọi việc đều đã được số phận an bài. Nhưng trong các cuộc “bầu cử dân chủ” Tổng Thống ở Mỹ, “tiền định” không phải là ông Trời mà là Siêu Quyền Lực! (ngưng trích)

Sau khi Hillary thất cử, ông Lữ Giang “am tường” và “biết hết mọi chuyện cao siêu” trong bài “Kịch bản chỉ mới bắt đầu” ngày 17.11.2016 đã trích dẫn các tờ New York Times, New Yorker, … để tiếp tục chỉ trích Trump rồi kết luận với lời bà Hillary nói với những người ủng hộ mình:

“Thất bại này thật đau đớn, nhưng xin các bạn đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào việc phải chiến đấu đến cùng vì lẽ phải. Chúng tôi cần các bạn để tiếp tục đấu tranh, ngay lúc này, và trong suốt cuộc đời các bạn”.

Còn đây là câu kết của ông Lữ Giang: “Kịch bản trên đây chỉ mới bắt đầu. Que sera sera! Việc gì phải đến rồi sẽ đến.”

https://1.bp.blogspot.com/-SwlmagTof-w/V9RsfyYn57I/AAAAAAACS4w/eVY3Rybcun8iFRDksyyQaMEmCDLuc_SiwCPcB/s400/Trung%2BDuong.jpg

Và, từ tiểu bang Texas, một nhà báo kỳ cựu khác, Nữ Ký‎ giả Trùng Dương, đã viết một bài đề cao “đệ tứ quyền” và kết luận:

“Từ khi gọi nơi này là quê hương, tôi đã đi bầu tổng thống dăm bẩy lần. Có lần ứng cử viên tôi ủng hộ thắng, có lần thua. Ai thua hay ai thắng, tôi vẫn an tâm lo đời sống riêng của mình, vẫn đưa con cái đi học, vẫn đi chợ lo cơm nước cho gia đình, vẫn lúi húi viết bài — phần lớn không công — chống cộng hoặc văn học cho các báo Việt ngữ, có lúc tham gia công cuộc kháng chiến tranh đấu cho quê hương thứ nhất, vẫn cắp sách đến trường để mở mang trí tuệ và để tự lập về kinh tế, vẫn đi làm, vẫn về hưu và đi du lịch, vui với bằng hữu, góp sức cho cuộc tranh đấu cho quê hương thứ nhất sớm thoát khỏi một chế độ phi nhân bản.

Tôi yên tâm lo những thứ đó vì biết người lãnh đạo quê hương thứ hai này của tôi, dù không do mình bầu, nhưng là người biết tôn trọng những giá trị nhân bản muôn thuở mà đất nước này đã giúp tôi ý thức một cách sâu sắc, và trân quý hơn tất cả vàng bạc châu báu trên đời này gộp lại.

Lần này thì khác. Dưới bầu trời mây bão vần vũ đen nghịt hứa hẹn một cơn giông tố chưa biết sẽ tàn hại tới mức nào, tôi đã cố phóng cái nhìn của tôi tới hai năm tới khi có bầu lại Quốc hội, tới bốn năm tới khi bầu lại Tổng thống. Tôi cũng đã nghĩ tới việc tham dự một cách tích cực hơn vào hành trình chính trị — khác với một số bạn người Việt của tôi, coi chính trị là cái gì ghê tởm không nên dính vào, và tôi thường cười bảo họ, “Thế anh/chị có ghê tởm cái việc mình đã đến đây tị nạn không, vì đó chính là một biểu tỏ chính trị cao nhất mà anh/chị đã thực hiện?” Những gì đang diễn ra vẫn khiến tôi không thể không quan tâm. Tôi cảm thấy như bị thất lạc. Nhưng tôi không muốn bỏ cuộc. Không muốn quay lưng lại với cuộc đời.

Một buổi sáng tôi đọc trên iPad bài ý kiến của ban chủ biên nhật báo The New York Times, tờ báo đã ủng hộ ứng cử viên thua cuộc. Trước viễn ảnh có thể có nhiều chuyên viên sẽ có thế từ nhiệm vì lương tâm đòi hỏi, nhóm chủ biên kêu gọi, “Stay on, for your country – Hãy ở lại, vì đất nước chúng ta” (The New York Times, ngày 14 tháng 11, 2016).

“Với hàng ngàn công chức – Dân chủ, Cộng hoà và độc lập – việc đắc cử của Donald Trump đang tạo nên một tình thế khó xử: Nên ở lại hay ra đi?

“Đây là những bạn đàn ông và đàn bà khắp nước đang phục vụ trong Bộ Tư pháp, Giáo dục, Quốc phòng, Bảo vệ Môi trường, và nhiều nữa. Nhiều người chắc chắn đã bầu cho ông Trump. Song có nhiều người đang tuyệt vọng, lo âu không chỉ cho đất nước mình mà còn cho công ăn việc làm của mình sẽ đổi thay – và cho trách nhiệm đạo đức của riêng mình.

“Câu trả lời của tôi cho một đại đa số quý bạn là: Chúng tôi cần các bạn.

“Chúng tôi cần sự chuyên nghiệp của các bạn, kinh nghiệm chuyên môn của các bạn, niềm tôn trọng đối với các quy tắc dân chủ tiêu chuẩn và giá trị của nước Mỹ của các bạn. Hãy ở lại. Xin hãy ở lại, cho đất nước chúng ta. […]

“Bốn năm tới đây, cái khả năng kiểm soát quan trọng nhất đối với những cơn bốc đồng của ông Trump mà ta đã thấy – tính nóng nẩy làm ta dựng tóc gáy, tính bất an không kềm hãm được, sự tàn ác khi bị chạm tự ái của ông ta — sẽ không đến từ Quốc hội hay toà án hay một nhóm đối lập. [Sự kiểm soát ấy] sẽ đến từ những người [như các bạn] có trách nhiệm thi hành các công vụ trong chính quyền của ông ta.

“Ở lại không có nghĩa là cắm đầu làm theo những chỉ thị từ Hoa Thịnh Đốn – mà khác xa thế nhiều. Nếu chính quyền ông Trump mon men để lộ sự độc tài – nhũng lạm quyền hành chưa từng thấy, ra lệnh cho quân đội một cách tắc trách và trái luật – thì đó là lúc các bạn có bổn phận không thi hành, và hãy từ chức.”

Tôi bật dậy khỏi giường – tôi đọc bài bình luận trên iPad lúc vừa thức giấc và còn đang nằm trên giường. Như người vừa được thêm sức. Tôi vẫn còn báo chí dòng chính, tức Đệ tứ quyền – The Fourth Estate đứng với tôi đấy chứ. Tôi không còn cô độc. Việc đầu tiên tôi làm hôm đó, một tuần sau ngày bầu cử, đó là ghi tên trở thành một độc giả của The New York Times. Tôi vui khi nghe biết từ sau ngày bầu cử tờ báo đã nhận được trên 40,000 độc giả dài hạn mới. Tôi có thêm đồng hành.

Rồi tôi ngậm ngùi, muốn ứa nước mắt, khi nghĩ: Dân tộc của quê hương thứ nhất của tôi không có cái may mắn như tôi. Họ không có báo chí đứng với họ. Họ không có Đệ Tứ Quyền này bảo vệ họ và trông chừng, kiểm soát, chỉ trích hành xử của chính quyền giùm họ. Họ không có ai cả. (ngưng trích)

Ôi Tự Do! Đôi khi mi trông thật khó thương vì bao nhiêu kẻ đã nhân danh mi làm những điều xằng bậy.

Ký Thiệt
Nguồn: Tạp Chí Thế Giới Mới

Comments are closed.